Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tận Thế Phản Phái: Theo Cướp Mất Giáo Hoa Nữ Chính Bắt Đầu

Chương 8: Nữ chính Nhan Vận (2)

Chương 8: Nữ chính Nhan Vận (2)
Trong thâm tâm hắn, một thiếu gia nhà giàu như Lục Vũ thiếu gì mỹ nữ vây quanh, sao phải dùng thủ đoạn vi phạm pháp luật này để đối phó với một nữ nhân?

"Vấn đề? Vấn đề gì?" Lục Vũ nhìn thời gian đếm ngược, thản nhiên nói: "Có vấn đề gì ta sẽ chịu trách nhiệm..." Nói đoạn, hắn trực tiếp đẩy cửa phòng ra.

Tiết Lực định khuyên thêm vài câu, nhưng thấy ý Lục Vũ đã quyết, hắn cũng không tiện nói thêm, chỉ đành dừng bước đứng canh ở cửa.

Trong phòng bao của nhà hàng khách sạn, ngoài Kiều Mạn Lỵ và Nhan Vận còn có ba nữ sinh khác. Lúc này bọn họ đang ríu rít trò chuyện không ngừng. Thấy Lục Vũ bước vào, mấy cô nàng mắt sáng rỡ.

"Lục thiếu?"
"Haha! Mạn Lỵ nói hôm nay có khách quý bí mật, ta cứ đoán mãi không ra là ai, hóa ra là ngươi sao?"

"Chào các ngươi!" Lục Vũ mỉm cười, sau khi ngồi xuống liền đưa mắt nhìn về phía Nhan Vận bên cạnh. Phải thừa nhận rằng nữ sinh này thực sự rất xinh đẹp. Mái tóc đen dài mượt mà cài một chiếc kẹp tóc trắng, áo thun trắng bó sát cùng váy xếp ly khiến nàng toát lên hơi thở thanh xuân hoạt bát.

"Này, Lục thiếu, vừa mới tới đã nhìn chằm chằm Nhan Vận của chúng ta, như vậy là không đúng đâu nhé?"
"Đúng vậy, chúng ta tới đây để ăn cơm chứ không phải tới để ăn "cẩu lương"."
"Các ngươi muốn thể hiện tình cảm thì cũng nên tránh mặt người khác chút chứ?"

Các nữ sinh khoa vũ đạo đều rất cởi mở, không ngừng trêu chọc quan hệ giữa Lục Vũ và Nhan Vận. Theo lẽ thường, các nhân vật phụ đều thấy Lục Vũ và Nhan Vận là một cặp trời sinh, chỉ là nữ chính không đời nào lại thích nhân vật phản diện. Hiểu rõ điều này, thấy Nhan Vận có chút lúng túng trước lời trêu đọc, Lục Vũ liền lên tiếng giải vây: "Các ngươi đừng nói bậy, ta và Nhan Vận hiện tại ngay cả bạn bình thường cũng chưa tính là vậy đâu."

"Thôi đi!"
"Được rồi, chúng ta gọi món trước đi!" Nhan Vận không chịu nổi sự trêu chọc của chúng bạn, vội vàng chuyển chủ đề.

Hiện tại là buổi đêm nên mọi người chỉ gọi đồ ăn nhẹ, chủ yếu là đồ uống. Vì họ đều là sinh viên, hôm sau còn có tiết học nên đương nhiên không uống rượu. Tuy nhiên, điều này không làm khó được Lục Vũ.

Khi Tiết Lực chặn phục vụ ở cửa để mang nước trái cây vào phòng, Lục Vũ bảo hắn tiện tay mang thêm một chai rượu vang đỏ Romanee-Conti giá 6 vạn một chai. Mang vào là mở trực tiếp. Loại rượu đắt tiền này người bình thường không mấy khi được nếm qua, nên để không lãng phí, sau khi uống nước trái cây, mỗi người đều rót một ly nhỏ. Chỉ một ly nhỏ chắc chắn sẽ không sao, cả Kiều Mạn Lỵ lẫn Nhan Vận đều nghĩ như vậy.

Nhưng chính ly rượu đó đã khiến đầu óc mọi người bắt đầu choáng váng. Nhan Vận vốn cẩn thận nên uống ít nhất, mấy cô nàng còn lại không chút kiêng dè nên uống thêm vài ly. Sau một hồi tiệc tùng, mọi người chuẩn bị ra về. Vì chỉ thấy hơi chóng mặt nên không ai để ý, Lục Vũ sắp xếp để Đinh Phong đưa ba người về trường trước. Kiều Mạn Lỵ thì dìu Nhan Vận lên chiếc Bentley của Tiết Lực.

Lục Vũ ngồi ở ghế phụ. "Các ngươi nếu mệt thì cứ nghỉ ngơi một lát, đến trường ta sẽ gọi." Tiết Lực ở vị trí tài xế thản nhiên nói một câu.

Lúc này mí mắt Nhan Vận đã bắt đầu sụp xuống, tuy trong lòng có chút nghi hoặc nhưng vì có Kiều Mạn Lỵ bên cạnh nên nàng không nghĩ ngợi nhiều, vừa lên xe đã tựa vào vai bạn mà nhắm mắt dưỡng thần.

Riêng Kiều Mạn Lỵ – kẻ dày dạn kinh nghiệm – đã nhận ra điều bất thường. Nàng nhìn Nhan Vận đang say khướt trên vai mình, rồi nhìn sang Lục Vũ ở ghế phụ, không nhịn được mà hỏi: "Lục thiếu, rượu vang mấy vạn một chai mà hậu kình lại lớn như vậy sao?"

"Có lẽ là do các ngươi lần đầu uống nên chưa quen thôi." Lục Vũ tùy tiện đáp.

Kiều Mạn Lỵ không tin lời thoái thác này, nhưng vì Nhan Vận ở bên cạnh nên nàng không tiện nói thẳng. Nàng liền cầm điện thoại gửi cho Lục Vũ một tin nhắn WeChat: "Ngươi đã hạ dược vào trong rượu sao?"

Lục Vũ không trả lời, nhưng Kiều Mạn Lỵ đã tự có đáp án. "Ngươi sao có thể làm vậy? Vạn nhất sáng mai Nhan Vận báo cảnh sát thì sao..."

Lục Vũ hồi âm: "Yên tâm, sẽ không liên lụy đến ngươi."

"Ta không phải sợ liên lụy đến mình, ta là..." Kiều Mạn Lỵ chưa kịp đánh hết chữ thì cả người đã sững lại. Bởi vì Lục Vũ từ ghế phụ đã đưa sang một chiếc thẻ ngân hàng, đồng thời trên màn hình điện thoại của nàng hiện lên một dòng chữ: "Trong này có 100 vạn, mật mã là 6 số 6."



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch