Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Trọng Sinh 2000: Điền Dã Hương Hoa

Chương 10: Phong tình không lời!

Chương 10: Phong tình không lời!

Nằm xuống rồi mà nàng mãi không ngủ được, thấy các con và cháu trai đều đã ngủ, nàng mới không nhịn được mà tự an ủi bản thân.

Nàng không ngờ cảnh tượng nóng bỏng này đều rơi vào mắt Trần Viêm.

Trần Viêm lúc này làm sao có thể nhịn được nữa, hắn lặng lẽ nhích lại gần rồi đặt bàn tay lớn lên bầu ngực đang phập phồng kia. Lưu Phượng cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể đàn ông, toàn thân căng cứng rồi lập tức tuôn ra một dòng dịch nóng hổi. Thấy Trần Viêm vẫn thức, lúc này còn nhỏm người dậy nhìn mình, nàng vội gạt bàn tay lớn kia ra rồi kéo chăn che kín thân thể.

"Thẩm, người đã nhịn lâu như vậy rồi, hôm nay hãy để ta an ủi người nhé!"

Trần Viêm thô bạo kéo chăn, nhưng Lưu Phượng lại kịch liệt giằng co, không cho hắn kéo chăn ra.

"Thẩm, lát nữa đánh thức Tiểu Lệ bọn họ dậy thì không hay đâu. Ta đã khao khát người từ lâu lắm rồi! Chỉ để ta sờ một chút thôi không được sao?"

Trần Viêm biết nhị thẩm đã thủ tiết nhiều năm như vậy, lúc này chắc chắn sẽ không dễ dàng khuất phục. Giọng hắn mang theo vài phần khẩn cầu.

Lưu Phượng do dự hồi lâu mới buông tay ra. Trần Viêm nhân cơ hội đó áp sát tới, một tay nắm lấy bầu ngực đầy đàn hồi mà vân vê, đầu cúi xuống lập tức hôn lên đỉnh hồng đào còn lại. Lưu Phượng lúc đầu còn theo bản năng vùng vẫy vài cái.

Nhưng nàng nghĩ tiểu gia hỏa này chắc là hiếu kỳ, để hắn sờ một chút cũng không sao, chỉ cần không tiến vào trong là được.

"Thẩm, ta nghẹn đến khó chịu rồi."

Trần Viêm vừa thưởng thức bầu ngực của nhị thẩm vừa nắm lấy tay nàng dẫn đến chỗ quần lót của mình. "Tiểu đệ" lúc này đã cứng đến mức đáng sợ.

Tay Lưu Phượng vừa chạm vào liền run lên một cái, định vội vàng rụt lại.

Nhưng Trần Viêm ra sức giữ chặt, một lúc sau nàng thở dài một tiếng, đưa tay vào bên trong, nắm lấy thứ to lớn đang chực chờ bùng nổ của cháu trai.

"Thẩm, thoải mái quá!"

Lưu Phượng kéo chiếc quần đùi của cháu trai xuống, có chút kinh ngạc sao nó lại có thể lớn đến vậy.

Tuy nhiên nàng vẫn nắm lấy rồi bắt đầu tuốt lên tuốt xuống, khiến Trần Viêm sướng đến mức có cảm giác muốn hét lên.

Lưu Phượng vội vàng làm động tác ra hiệu giữ im lặng.

Lúc này Trần Viêm vừa tận hưởng bàn tay nhỏ nhắn của nhị thẩm, vừa không thỏa mãn với việc chỉ thưởng thức bầu ngực, hắn từ từ lần xuống phía dưới. Khi vừa chạm vào quần đùi, Lưu Phượng lập tức dùng lực giữ chặt tay Trần Viêm, ánh mắt đầy kiên định lắc đầu.

"Thẩm, người cứ để ta nhìn một chút đi!"

Trần Viêm lại bắt đầu nài nỉ, nhưng lần này Lưu Phượng nhất quyết không buông tay.

"Ta chỉ nhìn một chút thôi, thật đấy!"

Trần Viêm thề thốt hứa hẹn.

Hắn lập tức chồm lên người Lưu Phượng tiếp tục hành động, hai tay mỗi bên nắm lấy một bầu ngực mà nhào nặn, miệng lớn áp sát vào tai Lưu Phượng.

Chẳng mấy chốc hắn đã cảm thấy hơi thở của nàng dồn dập hơn.

Trong đầu Lưu Phượng luôn tự nhủ đây là cháu trai mình, không thể làm thế này, nhưng cơ thể đã lâu không được vỗ về lại không nghe theo mệnh lệnh của đại não, đặc biệt là mùi đàn ông nồng đậm trên người hắn càng khiến nàng thêm say đắm, nơi đã mười mấy năm không được khai khẩn cũng bắt đầu ngứa ngáy.

Thấy Lưu Phượng bắt đầu không yên phận mà vặn vẹo thân mình, Trần Viêm thừa cơ hơi khom lưng kéo chiếc quần đùi của nàng xuống dưới đầu gối. Bàn tay lớn chạm vào cơ thể đầy cỏ rậm rạp của nhị thẩm, khi chạm vào giữa hai chân thì phát hiện nơi đó đã sớm "nước chảy thành dòng", hắn bắt đầu xoa nắn trên khe thịt trơn mướt ấy.

Lưu Phượng cảm thấy một luồng hơi lạnh, muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa rồi. Khi bàn tay lớn vuốt ve lên đó, nàng không kìm được mà toàn thân sảng khoái, cảm giác quen thuộc khiến nàng có chút mê muội. Trong đầu nàng vẫn luôn tự nhủ, chỉ là sờ một chút thôi thì không có chuyện gì đâu!

Trần Viêm vừa nghe nhịp thở ngày càng nhanh của nàng, vừa âm thầm dùng chân đá chiếc quần đùi của nàng xuống đất.

Nhân lúc nàng đang tình động, hắn chậm rãi điều chỉnh vị trí, tiện tay cởi luôn chiếc quần lót của mình ra.

Thấy nhị thẩm vẫn chưa nhận ra, hắn lập tức quỳ giữa hai chân nàng, đem "tiểu đệ" đã cứng đến không chịu nổi đâm thẳng vào bên trong.

Lưu Phượng thỏa mãn thốt lên một tiếng rồi lập tức cảm thấy không ổn, cháu trai cùng với thứ to lớn kia đã tiến vào trong cơ thể nàng.

Thủ tiết mười mấy năm, vậy mà hôm nay lại bị phá bỏ, nàng hốt hoảng nhỏm dậy muốn thoát ra.

Một cái tát giáng thẳng vào mặt Trần Viêm.

Khuôn mặt hắn lập tức đau rát, nhưng Trần Viêm lại ôm chặt lấy nàng, không để "tiểu đệ" đang được bao bọc trong sự ấm áp kia thoát ra. Lần này Lưu Phượng thật sự liều mạng phản kháng, tuy không thể tống khứ thứ đó ra ngoài nhưng lại khiến Trần Viêm không thể tận hưởng trọn vẹn.

Hết cách, Trần Viêm đành cúi đầu giữ chặt hai tay nàng rồi đe dọa: "Người muốn con gái mình thức dậy nhìn thấy chuyện tốt của chúng ta sao?"

Câu nói này giống như điện giật khiến Lưu Phượng sững sờ, nhìn hai đứa con gái đang ngủ yên bình bên cạnh, nước mắt nàng trào ra.

"Thẩm, ta thích người từ lâu lắm rồi! Ta biết một người đàn bà như người tự mình bấy nhiêu năm qua thật chẳng dễ dàng gì, cứ kìm nén mãi như vậy sẽ hỏng cơ thể mất. Nếu sức khỏe người không tốt thì Tiểu Lệ bọn họ biết làm sao đây. Chuyện đêm nay ta sẽ không nói cho ai biết đâu. Sau này ta sẽ đối tốt với người!"

Trần Viêm nhân cơ hội đó thúc mạnh eo, thử thách đưa đẩy vài cái trong đóa hoa huyệt chật hẹp.





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch