Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Trọng Sinh 2000: Điền Dã Hương Hoa

Chương 20: Miệng khô lưỡi cháy, đêm dài khó ngủ!

Chương 20: Miệng khô lưỡi cháy, đêm dài khó ngủ!


Nghĩ đến cảnh xuân mê hồn trước mắt là của chính muội muội ruột mình, lại thêm hoàn cảnh vụng trộm sợ người khác biết này, hắn cảm thấy vừa căng thẳng vừa hưng phấn.

Theo nhịp co thắt của cúc hoa, động tác của Trần Viêm không tự chủ được mà nhanh hơn. Đột nhiên một luồng điện mạnh mẽ truyền đến từ đại bảo bối, cơ thể run lên, Trần Viêm biết mình sắp phun trào tinh hoa. Nếu không cẩn thận chạm phải muội muội thì có khả năng sẽ bị nghi ngờ.

Hắn vội vàng nén lại những đợt sóng đang xung kích não bộ mà đứng dậy.

Sau một tràng phun trào điên cuồng, hắn đem tinh hoa nồng đậm giải phóng ra ngoài. Trong bóng đêm, chất lỏng màu trắng từng đợt bắn lên bụng, ngực, thậm chí có chỗ còn vương đến tận cổ Tiểu Mẫn.

Trần Viêm thở dốc ngồi xuống, nhìn đại bảo bối đầy chất bôi trơn đã tắt hỏa của mình. Hắn nhẹ nhàng mặc lại quần áo rồi lại gặp khó khăn. Trên người muội muội dính nhiều như vậy, nếu đi lau mà làm nàng tỉnh giấc thì biết làm sao.

Hơn nữa, nội khố của nàng cởi ra thì dễ, mặc vào lại khó. Động tác mà mạnh một chút khiến nàng tỉnh dậy thì thảm họa.

Ngồi trên tấm phản nhìn muội muội vẫn đang ngủ say, hắn phiền não hồi lâu. Trần Viêm lúc này mới nghiến răng, nhẹ nhàng xỏ nội khố vào đôi chân ngọc của nàng.

Hắn từ từ kéo lên, nhưng đến phần mông thì không thể kéo lên thêm được nữa, trừ khi phải nhấc nàng lên một chút.

Sau khi kéo lên từng chút một, chỉ còn lại một góc nhỏ bên phải chưa chỉnh xong. Trần Viêm lúc này nằm xuống, dùng tay từ từ kéo lên.

"Mùi gì vậy!"

Lúc này Tiểu Mẫn lờ mờ tỉnh dậy, ngửi thấy mùi dịch tiết của nam nhân.

Trần Viêm sợ hãi vội vàng giả vờ ngủ, nhưng tay vẫn đặt cạnh muội muội không dám động đậy.

Tiểu Mẫn xoay người sờ thấy trên người mình toàn thứ màu trắng, ngửi một chút thấy có vị hơi mặn.

Nàng thắc mắc một hồi cũng không biết là chuyện gì, liền ngồi dậy lấy khăn gối lau qua rồi lại nằm xuống.

Thấy ca ca đầy đầu mồ hôi, nàng dịu dàng lấy giấy vệ sinh giúp Trần Viêm lau đi.

"Sao vậy Tiểu Mẫn?"

Trần Viêm giả bộ như bị đánh thức, có chút bực bội nói.

"Ca, bên phía ca có quạt thổi sao vẫn chảy nhiều mồ hôi thế? Muội không biết có chuyện gì, trên người có mấy thứ kỳ quái lắm."

Tiểu Mẫn không chút nghi ngờ, giọng nói đầy vẻ khó hiểu.

Trần Viêm thấy nàng không nhận ra điều gì, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hắn xoay người nói: "Không có gì, chắc là ra mồ hôi thôi! Hoặc là bị con gì cắn rồi, ngày mai ta đi mua chăn mới là được! Ngủ sớm đi, ngày mai còn phải đi học nữa."

Vốn dĩ Trần Viêm đã phát tiết xong luồng tà hỏa kia, lúc này bắt đầu cảm thấy hơi buồn ngủ. Không ngờ rằng Tiểu Mẫn lại từ phía sau ôm tới, một chân còn gác lên người hắn.

Cơ thể thiếu nữ mát lạnh vừa dán vào người ca ca vừa mới qua cơn hưng phấn, nàng liền thắc mắc hỏi: "Ca, không phải ca bị sốt đấy chứ? Sao người lại nóng thế này!"

"Muội không ngủ yên đi còn ôm ta làm gì, không có gì, chỉ là thấy nóng thôi!"

Trong lòng Trần Viêm đúng là có nỗi khổ mà không nói ra được.

Tiểu Mẫn thấy không có gì lạ, giọng nói ngây thơ: "Có sao đâu chứ, từ nhỏ muội đã toàn ôm ca ngủ mà!"

"Nhưng ta thấy nóng, muội ôm làm ta khó chịu!"

Trần Viêm không dám để thân thể kiều diễm của muội muội dán vào người mình, như vậy rất dễ phạm sai lầm.

"Lúc trước muội đều ôm ca mà, cũng có thấy ca khó chịu đâu!"

Trong lời nói của Tiểu Mẫn đầy vẻ tủi thân, cảm giác như nước mắt sắp rơi xuống.

Trần Viêm cảm thấy đôi thỏ trắng nhỏ vừa mới nhú của muội muội áp vào lưng mình, mạng hơn nữa là vùng gò cao mà hắn vừa nhìn lén lúc nãy cũng dán chặt vào hông hắn. Lão nhị nhanh chóng có phản ứng.

Bất đắc dĩ hắn đành phải nhẫn nhịn: "Được rồi, nhưng đừng ôm chặt quá, nếu không ta nóng không ngủ được!"

"Vâng, ca ca, muội ngủ đây!"

Tiểu Mẫn vui vẻ đáp một tiếng, nhắm mắt tiếp tục đi vào giấc mộng đẹp.

Nghe nhịp thở của muội muội dần ổn định, Trần Viêm mơ màng cảm thấy đêm nay trôi qua thật là thảm hại!

Hắn cứ chốc chốc lại tỉnh, chốc chốc lại ngủ. Chỉ cần tỉnh dậy là có thể cảm nhận được đường cong lung linh mê người của muội muội, khiến hắn lập tức hưng phấn.

Khó khăn lắm mới đè nén được để định đi ngủ, muội muội chỉ cần một động tác nhỏ lại khiến hắn tỉnh giấc.

Chuyện này đúng là còn thảm hơn cả thập đại cực hình thời Mãn Thanh!





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch