Lúc này, bên trong viện lặng ngắt như tờ. Dù thế nào đi nữa thì hiện tại Lương Thắng vẫn là trưởng tử Lương gia, không ai có thể tùy tiện nhục mạ hắn.
Kẻ vừa mới nhỏ giọng lên tiếng có lẽ cũng ý thức được mình nói sai nên không nói thêm lời nào nữa. Trong phút chốc, bầu không khí trong viện lại trở nên tĩnh lặng.
Về phần Lương Thắng, lúc này hắn không hề có biểu lộ gì, cũng chẳng nảy sinh cảm xúc tức giận, trong lòng chỉ thầm cười khổ, bởi lẽ đối phương cũng chẳng nói sai.
Bản thân hắn mang thiên phú tu hành "xích tử ngu dốt", tốc độ tu luyện cực kỳ chậm chạp, chính là hạng phế vật trong miệng bọn họ. Hắn chỉ hy vọng kiếp này có thể toại nguyện làm một kẻ phú quý nhàn hạ mà thôi.
Ngay lúc đó, một tiếng "két" vang lên.
Cửa lớn của từ đường từ từ mở rộng.
Dẫn đầu là gia chủ đương thời của Lương gia - Lương Bình, cũng chính là thân phụ của tiền thân Lương Thắng. Lương Bình lúc này mặt không đổi sắc, không ai nhìn thấu được lão đang nghĩ gì.
Lương Thắng đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn không khỏi thấp thỏm, bởi tiếp sau đây chính là sự an bài đối với vận mệnh của hắn.
"Thắng nhi..."
Nghe gọi, Lương Thắng lập tức bước ra khỏi hàng hành lễ, hắn ngẩng đầu nhìn Lương Bình, chờ đợi quyết định cuối cùng dành cho mình.
Đứng sau lưng Lương Bình đều là những nhân vật thực quyền của Lương gia như các quản sự và tộc lão. Lúc này sắc mặt bọn họ đều nghiêm nghị, từ vẻ mặt hoàn toàn không nhìn ra được manh mối gì.
Đúng lúc này, giọng nói của Lương Bình lại vang lên, nhịp tim của Lương Thắng không khỏi đập nhanh hơn, kết quả an bài dành cho hắn sắp sửa được công bố.
"Hôm nay là lúc ngươi trưởng thành, từ nay về sau ngươi hãy đi theo nhị thúc của mình, học cách tiếp quản việc kinh doanh tửu lâu của gia tộc đi."
Lời vừa thốt ra, ánh mắt của đám tiểu bối Lương gia trong nháy mắt bừng sáng, nhưng ngay sau đó lại cúi đầu xuống để che giấu ngọn lửa dục vọng đang hừng hực cháy.
Lương Thắng là trưởng tử mà đã chính thức bị tước bỏ quyền kế thừa vị trí gia chủ, vậy thì bất kỳ ai trong bọn họ cũng đều có hy vọng ngồi vào vị trí đó.
Những nắm đấm của bọn họ đã vô thức siết chặt lại từ lúc nào không hay.
"Thắng nhi xin nghe theo sự sắp xếp của phụ thân."
Lương Thắng không biết tại sao, sau khi nghe được sự an bài chắc chắn dành cho mình, nội tâm hắn trái lại còn thở phào nhẹ nhõm, có lẽ đây đã là kết quả tốt nhất đối với hắn.
Phụ trách tửu lâu ngoại môn của Lương gia, đối với một đích tử Lương gia mà nói thì chẳng có gì đáng tự hào, nhưng ở thành Kim Châu thì vẫn là bậc thượng lưu, cả đời cơm áo không lo.
Thấy Lương Thắng bình tĩnh như vậy, Lương Bình không khỏi nhìn chăm chằm hắn thêm một lát. Lão không ngờ đứa con trai phế vật này của mình lại có tâm tính như thế, chỉ tiếc rằng...
Bản thân lão là gia chủ Lương gia, trước đây đã dành rất nhiều tài nguyên cho con trai, hiềm nỗi hắn thực sự không có thiên phú tu hành. Dù là người bình thường thì có lẽ đến giờ cũng không đến mức chưa đột phá được cảnh giới Hậu Thiên nhị trọng.
Tuy nhiên như vậy cũng tốt, để hắn quản lý tửu lâu ngoại môn cũng xem như trọn vẹn tình nghĩa cha con giữa lão và hắn.
Lúc này Lương Bình quay sang nói với đệ đệ của mình, hiện là tổng quản ngoại môn - Lương Cường: "Nhị đệ, sau này phải làm phiền đệ nhọc lòng rồi."
"Gia chủ yên tâm, ta sẽ chỉ bảo Thắng nhi thật tốt để hắn thuận lợi tiếp quản tửu lâu."
Lương Bình gật đầu, không nói thêm gì nữa mà trực tiếp đi ra phía ngoài từ đường, các vị quản sự và tộc lão cũng theo sau rời đi.
Khi rời đi, Lương Cường còn cố ý lên tiếng chào Lương Thắng, bảo hắn khi nào rảnh thì tìm lão để giao tiếp sự vụ của tửu lâu.
Chờ đến khi Lương Bình dẫn các quản sự đi khuất, đám tiểu bối trong viện mới thở phào nhẹ nhõm. Bọn chúng ngẩng đầu nhìn nhau, lúc này đã che giấu đi dục vọng của bản thân.
"Đại ca, sau này đệ đệ tới tửu lâu uống rượu, huynh phải chiếu cố đệ nhiều hơn nhé!"
Câu nói này giống như mở đầu cho những lời hỏi thăm xã giao. Trong nháy mắt, tất cả thế hệ trẻ tuổi của các nhà đều nở nụ cười tươi rói với Lương Thắng.
Dẫu sao đối với một "huynh đệ" không còn quan hệ cạnh tranh, lại thêm phụ thân hắn là gia chủ đương thời, nếu không thể kết giao thì ít nhất cũng không nên nảy sinh xung đột.
Đương nhiên, lúc này vẻ mặt bọn họ tuy tươi cười hớn hở, nhưng mấy ai trong đó là thật lòng?
Lương Thắng cũng cười tươi đáp lại, thái độ hạ xuống rất thấp, dáng vẻ này khiến đám tử đệ Lương gia có chút không thích ứng.
Trước kia Lương Thắng vốn là kẻ bất cận nhân tình, nay lại có điệu bộ như thế, xem ra hắn thực sự đã chấp nhận hiện thực và buông bỏ chấp niệm.
Nếu đổi lại là bọn họ, từ vị thế trưởng tử Lương gia biến thành một nhân vật râu ria, e rằng khó mà giữ được tâm thái bình hòa như vậy.
Hắn cũng xem như là kẻ có bản lĩnh, nhưng hiềm nỗi lại không có thiên phú tu hành.
Trong thoáng chốc, không khí trong viện càng thêm hòa hợp, Lương Thắng còn hứa hẹn không ít, nói rằng đợi khi chính thức tiếp quản tửu lâu, mong các huynh đệ hãy thường xuyên đến ủng hộ.
Chiều hôm đó.
Lương Thắng lập tức đi tìm Lương Cường để đến Thịnh Đức lâu - một trong những tửu lâu xa hoa nhất thành Kim Châu thuộc quyền sở hữu của Lương gia để ra mắt.
Lúc đầu Lương Cường cũng hơi kinh ngạc, không ngờ Lương Thắng lại tìm mình nhanh như vậy, mà quá trình bàn giao công việc trong buổi chiều cũng khiến lão thêm vài phần thưởng thức hắn.
Thủ đoạn của Lương Thắng không tệ, đầu tiên hắn gặp mặt chưởng quỹ, ban thưởng tiền cho trên dưới tửu lâu, đồng thời lập thêm vài điều quy củ, xem như là ân uy song hành.
Trong hoàn cảnh biến đổi nhanh chóng mà có thể điều chỉnh thân phận nhanh như vậy, hắn cũng được coi là một nhân vật có tài, chỉ tiếc là không có thiên phú tu luyện, có thể làm được gì đây?
Lương Cường không khỏi nghĩ đến bản thân mình rồi bất giác cười khổ, thực ra lão chẳng phải cũng như vậy sao, lấy tư cách gì mà đi thương hại Lương Thắng?
Trong tâm cảnh "đồng bệnh tương lân", lão đối với đứa cháu này cũng có thêm vài phần ôn hòa. Ở một võ đạo thế gia mà nhân tình vốn lạnh nhạt, sự ôn hòa này thực sự rất đáng quý.
Lương Thắng đương nhiên cảm nhận được sự thay đổi của Lương Cường, tuy không biết vì sao nhưng chung quy đó cũng là chuyện tốt, hắn sao có thể khước từ?
Thế là không khí giữa hai thúc cháu càng thêm phần hòa thuận.
Đêm khuya.
Lương Thắng lúc này đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, một lúc sau hắn mở mắt ra, vẻ mặt đầy sự bất lực.
Quả không hổ danh là "xích tử ngu dốt", tốc độ tu luyện quả thực chậm đến mức khiến người ta phải phẫn nộ. Đêm nay, sau khi vận chuyển xong một đại chu thiên của Kim Long Quyết, hắn hầu như không thấy hiệu quả gì.
Thông qua giao diện xác nhận tiến độ tu luyện lần này gần như bằng không, dù có không cam lòng thì hắn cũng chỉ biết thở dài chấp nhận số phận.
Ở thế giới này, bất kể tu hành loại công pháp nào cũng đều có số lần vận chuyển chu thiên tương ứng với từng cảnh giới. Tiền thân của hắn vì quá nôn nóng mà cưỡng ép vận chuyển chu thiên quá giới hạn, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma mà chết.
Lương Thắng đương nhiên đã rút ra bài học, không dám cưỡng ép vận chuyển chu thiên nữa. Thế nhưng đêm dài đằng đẵng không thể lãng phí, hắn dứt khoát bắt đầu tu luyện Trường Xuân Công - môn dưỡng sinh công pháp vừa mới nhận được.
Dưỡng sinh công pháp ở thế giới này nhiều không đếm xuể, nhưng lại không phải là chính tông, bởi lẽ nơi đây vốn tôn thờ thực lực võ đạo.
Kẻ tu hành nếu không có thực lực, sống lâu thì có ích gì? Huống hồ dưỡng sinh công pháp cũng có giới hạn, nếu không đạt đến cảnh giới viên mãn thì cũng chẳng biết rốt cuộc có thể gia tăng được bao nhiêu năm thọ mệnh.
Vì vậy, dưỡng sinh công pháp thuộc loại dễ tu luyện nhất, nhưng mỗi lần đột phá các tầng vẫn sẽ gặp phải bình cảnh.
Nếu tiêu tốn quá nhiều thời gian để tu luyện dưỡng sinh công pháp trong thế giới võ đạo này thì e rằng lợi bất cập hại, bởi gia tăng thực lực bản thân mới là nhiệm vụ hàng đầu.
Có ai lại chọn một môn dưỡng sinh công pháp với uy lực tầm thường ngay từ giai đoạn bắt đầu tu hành võ đạo cơ chứ?
Có lẽ chỉ những lão quái vật sắp cạn kiệt thọ nguyên, trong tình cảnh con đường võ đạo phía trước đã đứt đoạn mới tìm đến dưỡng sinh công pháp.