Trước đó khi Lương Thắng mới xuyên không tới, mặc dù hắn kế thừa tất cả ký ức của tiền thân, nhưng để đảm bảo an toàn và để hiểu rõ hơn về thế giới này, hắn đã đọc rất nhiều ghi chép về lịch sử cũng như dã sử.
Ngay vừa rồi, hắn cuối cùng cũng nhớ ra mình đã từng thấy Bất Động Minh Vương Ấn ở đâu, chính là trong bộ Đại Viêm triều dã sử mà hắn đã đọc trước đây.
Vào thuở sơ khai khi triều đại Đại Viêm mới thành lập, triều đình đã dùng vũ lực trấn áp bảy đại tông phái thời bấy giờ, khiến chúng sụp đổ, từ đó mới đặt vững căn cơ cho vương triều Đại Viêm.
Mà Bất Động Minh Vương Ấn chính là công pháp trấn phái của Pháp Tướng tông – một trong bảy đại tông phái năm đó, phàm là đệ tử thân truyền của tông phái đều có thể tu hành. Hơn nữa, các đời tông chủ của Pháp Tướng tông nhất định đều là người từng tu luyện Bất Động Minh Vương Ấn, gần như chưa từng có ngoại lệ nào.
Giang hồ tương truyền rằng việc tu luyện Bất Động Minh Vương Ấn để nhập môn là cực kỳ gian nan. Đệ tử thân truyền của Pháp Tướng tông đều là những bậc võ đạo thiên kiêu, vậy mà số người có thể nhập môn lại chưa tới một phần trăm.
Tuy nhiên, một khi công pháp tu luyện có thành tựu, người đó chắc chắn có thể tiến vào cảnh giới võ đạo thượng phẩm, thậm chí là Tiên Thiên. Đây cũng chính là điểm mấu chốt giúp Pháp Tướng tông tạo dựng được vị thế là một trong bảy đại tông phái.
Đến khi triều đại Đại Viêm được thiết lập, bảy đại phái hoàn toàn tan rã, sau đó gần như không còn chuyện về các tông môn bè phái nữa, thay vào đó là sự trỗi dậy của các thế gia tại Đại Viêm.
Chẳng lẽ truyền thừa của Kim Sơn tự lại bắt nguồn từ Pháp Tướng tông năm đó?
Nếu đúng như vậy, việc cao tăng của Kim Sơn tự có thực lực như thế hoàn toàn có thể giải thích được.
Phải chăng Bất Động Minh Vương Như Lai Kinh thực chất chính là Bất Động Như Lai Ấn – công pháp trấn phái của Pháp Tướng tông năm xưa, chỉ là do truyền thừa bị thiếu sót nên Kim Sơn tự đến nay không ai hay biết?
Lương Thắng cảm thấy có chút khó tin, nhưng hắn suy đoán rằng có lẽ ngay từ đầu Kim Sơn tự cũng có người biết chuyện này. Đáng tiếc là Bất Động Minh Vương Ấn quá khó nhập môn, lại thêm sự áp bách của triều đình Đại Viêm khiến truyền thừa bị đoạn tuyệt, dần dần không còn ai rõ thực hư nữa.
Còn hắn nhờ vào thiên phú xích tử ngu dốt, tuy tu luyện cực chậm nhưng vạn pháp thế gian đối với hắn đều không có bình cảnh, vì vậy trong cái rủi có cái may, hắn mới có thể nhập môn dễ dàng như thế.
Nghĩ đến đây, Lương Thắng nhịn không được nảy ra ý định muốn ngửa mặt lên trời cười dài một tràng. Chỉ có thể nói tất cả đều là thiên ý, kỳ ngộ lần này ắt hẳn phải thuộc về hắn.
Luồng nội khí đặc thù nảy sinh trong cơ thể hắn chắc chắn là sức mạnh của Phật môn, hèn chi hắn cảm thấy nó rực rỡ như vầng thái dương, chí dương chí cương.
Hơn nữa, tốc độ vận hành các công pháp khác của hắn cũng vừa nhanh thêm vài phần, nghĩ lại thì đây cũng là công lao của Bất Động Như Lai Ấn.
Chẳng trách lời đồn đại rằng những người tu luyện Bất Động Minh Vương Ấn của Pháp Tướng tông đều có thể thành tựu võ đạo thượng phẩm, đạt tới Tiên Thiên, hóa ra công pháp này còn có công năng tăng tốc độ vận chuyển chu thiên.
Không hổ là công pháp trấn phái của Pháp Tướng tông, thật đáng sợ!
Hắn cũng không biết công pháp trấn phái của các môn phái khác trong bảy đại phái năm xưa có công hiệu gì, chỉ tiếc là không biết chúng có còn tồn tại trên đời hay không.
Sau khi đã nghĩ thông suốt tiền căn hậu quả, tia lo âu cuối cùng trong lòng Lương Thắng cũng tan biến sạch sẽ. Hắn đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn về phía bầu trời đêm.
Kim Sơn tự là truyền thừa của Pháp Tướng tông, e rằng sau này cũng sẽ có dây dưa với triều đình Đại Viêm, nhưng đến lúc đó hắn đã sớm thoát thân, chẳng còn liên quan gì đến Kim Sơn tự nữa.
Lại nói, hắn có giao diện thuộc tính hỗ trợ, không ai có thể phát hiện hắn tu luyện Bất Động Minh Vương Ấn. Cho dù Kim Sơn tự có gặp chuyện thì cũng chẳng thể dây dưa đến người hắn.
Sau khi trút bỏ được mọi tâm sự, Lương Thắng lại khôi phục thói quen thường ngày, ung dung tự tại ở Kim Sơn tự, tĩnh lặng ngắm hoa nở hoa tàn, vô cùng thư thái.
…
Kim Châu thành.
Phòng nghị sự của Lương gia.
Lúc này, Lương Anh đang ngồi ở vị trí chủ tọa, phía dưới hai bên trái phải đều là các tộc lão, quản sự và những người nắm quyền của Lương gia.
Tay trái Lương Anh nhẹ nhàng xoay chén trà trong tay, trong khi một vị tộc lão phía dưới đang xót xa báo cáo về những tổn thất của Lương gia trong thời gian qua.
"Gia chủ, hôm qua Phong thống lĩnh của đội hộ vệ đã trọng thương bỏ mình, còn có hai tiểu đội bị phục kích, không một ai sống sót. Tính ra, thương vong của Lương gia ta trong một tháng này còn nhiều hơn tổng tổn thất của mười năm trước cộng lại. Nếu cứ tiếp tục thế này, Lương gia ta e rằng không gánh nổi đâu."
Nghe vậy, các tộc lão đều không nhịn được mà cúi đầu xầm xì, trong lòng họ thực chất đã sớm bất mãn với những quyết sách trước đây của Lương Anh.
Nếu không phải có lão tổ toàn lực ủng hộ Lương Anh, e rằng hiện tại đã có người buông xuôi mặc kệ, trực tiếp lên án vị gia chủ trẻ tuổi này.
Nên biết rằng hai nhà Lương – Vũ vốn là thông gia, chính thất của Lương Anh chính là đích nữ của gia chủ Vũ gia, bọn họ không hiểu tại sao hai nhà lại phải tương tàn như thế?
Lương Vũ hai nhà vốn dĩ nên liên thủ để chống lại Cao gia, nay lại tự giết lẫn nhau, quả thực là nối giáo cho giặc.
Nếu Lương Anh không phải là gia chủ, những tộc lão này thậm chí sẽ nghi ngờ hắn là nội ứng của Cao gia, nếu không thì sao lại đến mức này?
Lương Anh lúc này thong thả uống một ngụm trà, sau đó mới lên tiếng: "Tứ thúc, thương vong của Vũ gia thế nào rồi? Cao gia có phải đã không còn trốn sau lưng nữa mà tự mình ra tay rồi không?"
Vị tộc lão vừa báo cáo chính là tứ thúc của Lương Anh, hiện tại sắc mặt ông ta đen kịt, nếu không vì kiêng dè lão tổ thì có lẽ ông ta đã sớm phẩy tay áo bỏ đi.
Ông ta hít một hơi thật sâu, cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, lạnh lùng nói: "Cao gia xác thực đã ra tay. Nếu Cao Vũ hai nhà liên thủ, e rằng..."
Nói đến đây ông ta không nói tiếp nữa, nhưng ai cũng đoán được ông ta đang nghĩ gì. Vậy mà Lương Anh vẫn tỏ ra điềm nhiên như không.
"Các vị đang ngồi đây đều là trưởng bối của ta, kinh nghiệm đều phong phú hơn ta, nhưng kế hoạch lần này thực chất không phải ý của ta, mà là ý của lão tổ. Ban đầu hôm nay ta không muốn nói những điều này, nhưng thấy các vị thúc bá cũng đang lo lắng cho ta, sợ ta trẻ tuổi nông nổi, song ta là gia chủ, lại có lão tổ ủng hộ, hy vọng các vị thúc bá cho ta thêm chút thời gian."
Lương Anh vừa dứt lời, căn phòng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Nhìn thấy Lương Anh ngoan cố như vậy, lại nghĩ tới việc lão tổ trước đó hết lòng duy trì hắn, bọn họ cũng chỉ biết bất lực thở dài.
Sau khi mọi người rời đi, Lương Anh ngồi lại một lát rồi mới đứng dậy, đi đến một tiểu viện bí mật khác.
Khi hắn bước vào, trong viện đã có hai người chờ sẵn, ba người gặp mặt liền chào hỏi lẫn nhau.
Nếu lúc này có người ngoài ở đây, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc, bởi vì một trong hai người đó chính là gia chủ Vũ gia Vũ Xương – người đang quyết đấu sinh tử với Lương gia, người còn lại lại chính là bổ đầu huyện nha Trịnh Vạn Xuân.
"Nhạc phụ đại nhân, Trịnh bổ đầu, xem ra đã đến lúc phải thu lưới rồi."
Vũ Xương nghe vậy thì gật đầu, còn Trịnh Vạn Xuân lúc này lại có chút do dự: "Liệu có sớm quá không?"
Vũ Xương lập tức lắc đầu: "Mấy ngày trước Cao gia đã ngấm ngầm biểu thị với ta rằng lão gia hỏa Cao Ngọc Cường kia sẽ dốc toàn lực ủng hộ ta, lúc cần thiết sẽ đích thân ra tay."
Nghe đến đây, Trịnh Vạn Xuân cũng yên lòng, gật đầu nói: "Đã như vậy, quả thực cũng nên đến lúc thu lưới. Cao gia một môn có hai cửu trọng, cứ đà này thì đối với Kim Châu thành mà nói cũng không phải chuyện tốt lành gì."
"Trịnh bổ đầu yên tâm, kế hoạch lần này vạn vô nhất thất, ngươi cứ để huyện tôn đại nhân an tâm chờ tin tốt của chúng ta là được."
"Lương gia chủ quả nhiên là thanh niên tài tuấn, chắc hẳn sau lần hợp tác này, cả ba bên chúng ta đều sẽ không thất vọng, từ nay về sau Kim Châu thành cũng sẽ thái bình hơn nhiều."
Dứt lời, ba người nhìn nhau rồi cười lớn, trong mắt Lương Anh và Vũ Xương càng hiện rõ một tia hung ác xẹt qua.
Kim Châu thành, không cho phép một gia tộc có đến hai vị cửu trọng tồn tại!