Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Trường Sinh: Ta Tu Luyện Không Có Bình Cảnh

Chương 7: Tầm mắt của ta quá hạn hẹp!

Chương 7: Tầm mắt của ta quá hạn hẹp!


Họ tên: Lương Thắng
Tuổi: 25
Thiên phú: Xích tử ngu dốt (Cực phẩm)
Công pháp: Kim Long Quyết (Tầng thứ tư), Trường Xuân Công (Tầng thứ mười)
Cảnh giới: Võ giả Hậu Thiên ngũ trọng (40%)

Vốn dĩ cảnh giới cao nhất của Trường Xuân Công là tầng thứ chín, lúc này lại bị Lương Thắng gắng gượng tu luyện tới tầng thứ mười, thọ nguyên theo đó lại lần nữa gia tăng thêm hai mươi năm!

"Thế gian vạn pháp đều không có bình cảnh", hóa ra ý nghĩa là như thế này!

Không chỉ có nghĩa là trên con đường tu luyện sẽ không gặp phải bình cảnh, mà hắn còn có thể đột phá giới hạn của công pháp để tiếp tục tu hành!

Trong bảy năm tu luyện này, hắn từ Hậu Thiên tam trọng tiến đến Hậu Thiên ngũ trọng, thọ nguyên tổng cộng tăng thêm ba mươi năm, tính thế nào cũng thấy là món hời lớn.

Nếu hắn tiếp tục tu luyện, dù tốc độ có cực kỳ chậm chạp, hay chỉ là những môn dưỡng sinh công pháp có uy lực tầm thường, nhưng chỉ cần thọ nguyên tiếp tục gia tăng thì tính sao vẫn thấy có lời.

Huống chi hắn còn có thể dùng cảnh giới võ đạo cao hơn để quay lại tu luyện Kim Long Quyết, đạt được hiệu quả làm ít công to.

Lương Thắng càng nghĩ càng kích động, tim đập cũng không khỏi nhanh thêm mấy phần. Ngay lúc đó, hắn đột nhiên nảy ra một ý tưởng, cả người sững sờ tại chỗ.

Sau đó, hắn vậy mà đưa tay tự tát vào mặt mình một cái, giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng tát vang lên vô cùng rõ rệt.

Tầm mắt của ta cuối cùng vẫn còn quá hạn hẹp!

Dưỡng sinh công pháp nhiều như thế, tại sao ta lại chỉ tu luyện mỗi một môn Trường Xuân Công? Ta đâu phải là người bình thường!

Dưới thiên phú "Xích tử ngu dốt", tuy hắn tu luyện chậm chạp nhưng thế gian vạn pháp đều không có bình cảnh, vậy tại sao không cùng lúc tu luyện nhiều môn dưỡng sinh công pháp khác nhau?

Chưa kể, dùng tu vi Hậu Thiên ngũ trọng có được từ Trường Xuân Công tầng thứ mười để bắt đầu tu luyện những môn dưỡng sinh công pháp khác, chẳng phải là quá đỗi dễ dàng sao?

Lương Thắng càng nghĩ càng thấy đây mới là phương pháp tu luyện chính xác nhất. Nếu thọ nguyên của hắn có thể liên tục tăng trưởng, vậy thì...

Nghĩ đến đây, ánh mắt Lương Thắng không khỏi sáng rực lên, hào tình vạn trượng dâng trào trong lòng. Chỉ cần để hắn cứ mãi tu luyện như vậy, trường sinh bất tử cũng đâu phải là giấc mộng hão huyền?

Tất nhiên, đây vẫn chỉ là phương án lý tưởng nhất, chắc chắn sẽ gặp phải không ít khó khăn trắc trở, nhưng con đường phía trước đã sáng tỏ, hắn chỉ việc từng bước một tiến lên mà thôi!

Chỉ đáng tiếc là việc tu luyện Kim Long Quyết cùng Trường Xuân Công hiện tại đã chiếm mất gần một canh giờ vào ban đêm. Nếu luyện thêm vài môn dưỡng sinh công pháp nữa, e rằng sẽ chiếm mất thời gian đi gánh hát nghe khúc của hắn.

Nhưng nếu mưu đồ của hắn thực sự thành công, về sau thời gian đối với hắn cũng chỉ là những con số mà thôi, đến lúc hàng đêm sênh ca cũng chẳng phải là vấn đề gì to tát!

Sáng sớm ngày hôm sau, Lương Thắng liền sai người đi thu thập tất cả các môn dưỡng sinh công pháp trong thành Kim Châu. Nào là Trường Thanh Công, Quy Tức Quyết... cuối cùng hắn có được trong tay chừng chín môn dưỡng sinh công pháp được lưu truyền rộng rãi nhất.

Động tĩnh này tuy thu hút không ít sự chú ý, nhưng mọi người cũng chẳng để tâm, dù sao cũng chỉ là dưỡng sinh công pháp mà thôi. Nói khó nghe một chút thì mấy thứ đó có thể đánh chết người được sao?

Trong mắt những kẻ tu hành võ đạo, đây chẳng qua là những công pháp hạ cửu lưu vô dụng dành cho những kẻ già yếu sắp chết, đang cố gắng thoi thóp kéo dài hơi tàn mà thôi.

Thậm chí có kẻ còn ác ý phỏng đoán rằng, có phải những năm qua Lương Thắng ra vào Nghi Xuân lâu quá nhiều nên nguyên khí bị đại thương, bấy giờ mới phải hối hả tìm cách "mất bò mới lo làm chuồng" hay không?

Lương Thắng hoàn toàn không để tâm đến những tin đồn nhảm nhí bên ngoài, thậm chí hắn còn mong là như vậy, đây quả thực là một cục diện không thể tốt hơn.

Những ngày sau đó, Lương Thắng vẫn sinh hoạt như cũ, cách một khoảng thời gian lại đến Nghi Xuân lâu, dần dần cũng chẳng còn ai để ý đến hành động trước kia của hắn nữa.

Ban ngày, hắn bớt chút thời gian đi tuần tra việc kinh doanh ở Thịnh Đức lâu, chào hỏi và thậm chí là uống cùng những vị khách quen một chén rượu.

Những khách quen có thể tiêu tiền tại Thịnh Đức lâu, làm gì có ai là hạng người đơn giản?

Chưa kể, ban ngày cùng uống rượu ở tửu lâu, ban đêm lại cùng uống rượu hoa, dù chỉ là bạn rượu thì lâu ngày cũng nảy sinh tình giao hảo khác thường.

Dù sao thì, nam nhân với nhau cả mà.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch