Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tu Tiên: Ta Tại Hiện Đại Đi Du Học

Chương 7: Nông dân

Chương 7: Nông dân



Thời gian tuyển chọn thư đồng đến rất nhanh. Ba ngày sau khi tin tức truyền đến điền trang, chiếc xe bò đón Trịnh Pháp đi Triệu phủ đã tới nơi.

"Ta cũng muốn vào thành chơi!" Tiểu muội Trịnh San lôi kéo ống tay áo dính đầy cháo của Trịnh Pháp mà nũng nịu.

Chủ trạch của Triệu gia tọa lạc tại nội thành Cảnh Châu, đừng nói tới tiểu muội Trịnh San mới sáu tuổi, ngay cả Trịnh Pháp cũng chưa từng đặt chân đến đó.

"San nhi!" Trịnh Pháp còn chưa kịp lên tiếng, Trịnh mẫu đã xách lấy cái tai nhỏ của nàng mà giáo huấn: "Ca ca ngươi là đi tới chủ trạch, bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào đấy, đâu phải đi chơi mà ngươi còn dám náo loạn?"

Nhìn tiểu muội đang bưng lấy cái tai nhỏ đỏ bừng, hai mắt đẫm lệ ngắn dài, Trịnh Pháp xoa đầu nàng nói: "Nếu có thời gian, ta sẽ mang đồ ăn ngon trong thành về cho ngươi."

. . .

"Nương, ta đi đây."

Đứng bên cạnh xe bò, Trịnh Pháp từ biệt mẫu thân.

Trịnh mẫu không nói lời nào, chỉ lấy ra một bọc vải thô sạch sẽ. Nàng mở bọc vải ra, bên trong là vài chiếc bánh bột cùng mấy lát thịt khô, rồi đưa cho lão hán đánh xe: "Đại nhân đi đường vất vả, ta có chút đồ ăn lót dạ, trong nhà không có vật gì quý giá, mong đại nhân dùng tạm trên đường."

Lão hán kia lấy tẩu thuốc ra khỏi miệng, cười híp mắt nhận lấy.

Thấy lão nhận bọc đồ, Trịnh mẫu mới khẩn khoản nhờ vả: "Đứa nhỏ này lần đầu vào thành, tuổi đời còn nhỏ, mong đại nhân chiếu cố nhiều hơn, đừng để hắn va chạm với quý nhân."

"Không dám." Lão hán liếc nhìn Trịnh Pháp một cái: "Đứa nhỏ này trông rất hiểu chuyện, chắc chắn sẽ không phạm sai lầm đâu, biết đâu chừng sau này còn có được một phần tiền đồ."

Trịnh mẫu nhìn Trịnh Pháp, thấp giọng nói: "Tiền đồ gì ta cũng không mong đợi, chỉ mong hắn được bình an trở về. . ."

. . .

Xe bò rời xa nhà Trịnh Pháp, ngoái đầu nhìn lại, hắn vẫn còn thấy bóng dáng mẫu thân dắt tay tiểu muội từ xa đứng nhìn theo chiếc xe.

"Ngồi cho vững!"

Lão hán đánh xe phía trước bỗng nhiên hô lớn một tiếng, trường tiên màu đen trong tay vung lên giữa không trung, quất mạnh vào mông trâu.

Tốc độ xe đột ngột tăng nhanh, Trịnh Pháp không kịp chuẩn bị nên cả người ngả bật ra sau, phải vịn vào hàng rào bên cạnh mới giữ vững được thân thể.

Tiếng gió rít gào bên tai, những ruộng lúa hai bên đường lướt qua nhanh vun vút.

Tốc độ của chiếc xe bò này vượt xa dự tính của Trịnh Pháp. Hắn khó lòng tính toán được tốc độ hiện tại là bao nhiêu, nhưng cảm giác đem lại không hề thua kém những phương tiện công cộng ở thế giới bên kia.

Đây vốn là một chiếc xe rất phổ thông, loại xe ba gác thường dùng để chở đồ, dưới đáy trải ván gỗ, hai bên có hàng rào chắn.

Nhưng con trâu kéo xe lại không hề tầm thường. Nó không giống với những con trâu hắn từng thấy, hình thể khổng lồ, chiều cao cơ hồ đạt tới ba bốn mét.

Bắt mắt nhất chính là trên cột sống của nó mọc ra một cái bướu thịt. Khi chạy, các mạch máu trên bướu thịt nổi lên cuồn cuộn, thậm chí có thể nhìn thấy dòng máu đỏ đang lưu thông mãnh liệt bên trong.

Điều khiến Trịnh Pháp ngạc nhiên hơn cả là thân hình con trâu khổng lồ như vậy, tốc độ nhanh như thế, nhưng khi móng của nó chạm đất lại không hề gây ra tiếng động, bình ổn lạ thường, tựa như đang cưỡi gió mà đi.

"Bị dọa một trận rồi hả?" Lão hán ha ha cười nói.

"Con trâu này?"

"Đây không phải là trâu phổ thông, nó tên là Đan Châu Ngưu. Nghe nói nó mang một tia huyết mạch linh thú, ngày đi ngàn dặm không phải là chuyện nói đùa! Hơn nữa, bảo bối này không chỉ nhanh mà còn cực kỳ vững vàng!"

"Linh thú? Chỉ một tia huyết mạch mà đã thần dị như thế sao. . ."

"Triệu gia chúng ta vốn không phải là người thường, cả thành Cảnh Châu này, số người có được loại trâu này chỉ đếm trên đầu ngón tay!"

"Triệu gia lợi hại đến thế sao?"

"Lợi hại? Đâu chỉ dừng lại ở hai chữ lợi hại! Triệu gia chúng ta có tiên nhân tọa trấn đấy!" Nói đến đây, lão hán lộ ra vẻ mặt vô cùng tự hào: "Từ ngàn năm trước, khi lão tổ bắt đầu khai chi tán diệp tại thành Cảnh Châu, Triệu gia đời đời đều có người được gia nhập tiên môn, đạt được tiên duyên!"

"Tiên môn? Ta thường nghe đồn Triệu gia có tiên môn làm chỗ dựa, chẳng lẽ là thật?"

Trịnh Pháp vui mừng khôn xiết. Hắn sinh trưởng ở điền trang, hiểu biết về thế giới này có lẽ còn ít hơn cả thế giới bên kia. Trước kia hắn tuy có nghe nhiều truyền thuyết về tiên nhân, nhưng chưa bao giờ được nghe ai khẳng định chắc chắn như lão hán này.

"Ba đại thế gia ở thành Cảnh Châu này, nhà nào mà chẳng có tiên nhân chống lưng?" Lão hán lấy một miếng thịt khô bỏ vào miệng nhai, liếc nhìn hắn rồi nói: "Ngươi cũng đang mơ tưởng đến tiên duyên sao?"

Trịnh Pháp gật đầu.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch